HomeCâu hỏi quan trọngTại Sao Một Số Lời Dua (Cầu Xin) Không Được Chấp Thuận?

Tại Sao Một Số Lời Dua (Cầu Xin) Không Được Chấp Thuận?

Theo Hồi giáo, dua (cầu nguyện hay cầu xin) là một hành động hành lễ, thờ cúng. Có nghĩa là con người hiểu biết mặt yếu của bản thân và chấp nhận sự vĩ đại của người tạo ra mình.  Nhà tiên tri Muhammed (SAWS) đã nêu tầm quan trọng của việc dua và sử dụng cụm từ “Dua (cầu nguyện) là bản chất của sự thờ phượng”. [1]

Trong Kinh Quran, Allah nói rằng Ngài sẽ đáp lại những lời cầu xin “Hãy cầu nguyện với ta và ta sẽ trả lời ngươi.” [2] Câu này không nhất thiết có nghĩa là Ngài sẽ đáp ứng mọi yêu cầu của con người. Khi một người bày tỏ mong muốn của mình bằng cách cầu nguyện, người ấy cũng đồng thời đã thực hiện hành lễ và nhận được phần thưởng. Điều này cho thấy rằng ngay cả khi lời cầu nguyện không được đáp lại trong thế giới này, nó chắc chắn sẽ được đáp lại trong ngày sau.

Đôi khi một người có thể khăng khăng đòi một điều gì đó không phù hợp với bản thân mình. Kết quả là điều ấy có thể đem đến điều không có lợi cho người ấy. Tình huống này được diễn tả như sau trong câu 216 của chương Bakara: “Ngươi có thể không thích điều gì đó mặc dù nó tốt cho ngươi. Ngươi cũng có thể thích một cái gì đó mà nó không tốt cho ngươi. Chỉ Allah biết, các ngươi không hay biết ”. Bediuzzaman Said Nursi, một trong những học giả Hồi giáo, đã giải thích lý do tại sao các mong muốn đôi khi không trở thành hiện thực một cách chính xác với ví dụ sau; nếu bệnh nhân cố chấp yêu cầu bác sĩ đưa loại thuốc có hại cho mình thì bác sĩ sẽ không cho người ấy uống thuốc đó. Bởi vì bác sĩ biết rằng bệnh nhân đó chỉ được chữa bằng một loại thuốc khác. Tương tự như vậy, Đấng đã tạo ra và hiểu con người, Ngài biết rõ điều gì tốt hơn và đẹp hơn cho họ hơn bản thân của họ. [3]

Người thực hiện lời cầu xin sẽ có cảm giác tốt về mặt tinh thần. Bởi vì người đó bày tỏ những điều từ trái tim của mình với Đấng tạo hóa-người gần gũi nhất [4] và thậm chí biết những gì người đó đang trải qua, điều này khiến người ta cảm thấy rằng họ không hề cô độc. Không cần thời gian hay địa điểm nhất định để cầu nguyện, một người có thể cầu xin với Allah mọi lúc, mọi nơi. Tuy nhiên, trong nhiều hadith, để lời cầu xin được chấp nhận một số thời điểm được khuyến khích [5], và những lời cầu xin được thực hiện trong các tình huống khác nhau như lời cầu nguyện của người cha cho đứa con, lời cầu nguyện của người Hồi giáo dành cho người Hồi giáo và lời cầu nguyện của người lữ hành gần như dễ được chấp thuận hơn. [6]

Cuộc sống thế gian này được dựng trên các biên giới. Mắt dù có nhìn thấy cách mấy thì cũng có hạn không thể nhìn xuyên tường. Khả năng nghe của tai có giới hạn, tai không thể nghe thấy âm thanh của tất cả các tần số. Theo đức tin trong Hồi giáo, thiên đường là nơi mà tất cả những giới hạn này được dỡ bỏ và những điều tưởng chừng như không thể đối với thế giới này trở thành có thể. Vì vậy, không khả thi để cùng một lúc mọi mong muốn theo ý riêng của tất cả mọi người trên thế giới được thực hiện. Như thế đồng thời sẽ tránh đi sự hỗn loạn và tính tiêu cực.


[1] Tirmizî, Daavât 1
[2] Mü’min/60
[3] Bediüzzaman Said Nursi/ 23. Söz/5. Nokta
[4] Kaf/16-17, Bakara/186
[5] Giống như lời cầu nguyện giữa adhan và iqama (Cami’üs-Sağir)
[6] Cami’üs-Sağir

LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here